1. Binh lính Nga tuyệt vọng ‘bắn hạ chính máy bay điều khiển từ xa của mình để giành phần thưởng chiến đấu’.
Thông tin này xuất hiện trong bối cảnh những lời đồn thổi kinh hoàng cho rằng binh lính của Vladimir Putin đang phải ăn thịt đồng loại vì thiếu lương thực trầm trọng.
Theo United24 Media, Nga đã bắn hạ chính máy bay điều khiển từ xa của mình do sự phối hợp kém và nhầm lẫn trong quản lý.
Nhưng đám tay sai liều lĩnh của Mad Vlad lại giả vờ bắn hạ máy bay điều khiển từ xa của Ukraine để nhận tiền thưởng.
Các phương tiện truyền thông thân Nga mô tả tình hình như một “quả bom hẹn giờ”, bày tỏ lo ngại rằng gần như tất cả máy bay điều khiển từ xa của Putin có thể sớm bị tấn công bởi chính những người lính bất hạnh của ông.
Theo các nguồn tin, tình trạng hỗn loạn này là do những người điều khiển máy bay điều khiển từ xa không cảnh báo các đội bắn trước khi phóng.
Và các đội hành quyết đang gặp khó khăn trong việc phân biệt máy bay điều khiển từ xa của Nga và Ukraine, một nguồn tin cho biết: “Họ sẽ bắn hạ bất cứ thứ gì họ nhìn thấy.”
Những chỉ huy khôn ngoan đặc biệt đang sơn các biểu tượng của Ukraine lên máy bay điều khiển từ xa của riêng họ để cố gắng thuyết phục cấp trên về những thành công của mình.
Thông tin này được đưa ra trong bối cảnh những báo cáo kinh hoàng về nạn ăn thịt người trong quân đội Nga đang lan truyền.
Các đoạn ghi âm liên lạc bị chặn giữa các sĩ quan Nga và các bức ảnh cho thấy tình trạng “đói kém” trên chiến tuyến ở Ukraine, buộc binh lính phải ăn thịt lẫn nhau.
Tờ Sunday Times đưa tin, một nguồn tin tình báo Ukraine cho biết họ có bằng chứng về ít nhất năm vụ việc tương tự.
Vụ việc đáng lo ngại nhất được tường trình đã xảy ra vào tháng 11 năm 2025, gần thị trấn Myrnohrad thuộc vùng Donetsk.
Một binh sĩ Nga, có biệt danh là Khromoy, nghĩa là “người què”, đã bị bắt sau khi giết chết hai đồng đội và định ăn chân của một trong số họ.
Được biết, ông từng phục vụ trong trung đoàn 95 thuộc Lữ đoàn súng trường cơ giới cận vệ độc lập số 5.
Trong một cuộc trao đổi trên Telegram, một sĩ quan giấu tên được tường trình đã chia sẻ chi tiết về hành vi ăn thịt người với Trung úy Razikov Vladislav Abdulkhalykovych, phó chỉ huy tiểu đoàn trinh sát của lữ đoàn.
Abdulkhalykovych đáp lại: “Họ không được cho ăn hay sao? Tôi không hiểu.”
Viên sĩ quan đáp: “Của chúng ta cũng sắp bắt đầu ăn thịt lẫn nhau rồi… Tất cả bọn họ đều gầy trơ xương. Ai nấy đều phải ăn khẩu phần ít ỏi.”
Ông cũng chia sẻ một số hình ảnh, bao gồm một bức ảnh cận cảnh về chiếc chân và hình ảnh một người lính suy dinh dưỡng.
Trong một tin nhắn thoại, viên sĩ quan giấu tên mô tả tình hình: “Tóm lại, một đồng minh đã giết hai người khác và hắn ta đã cố gắng... hắn ta đã chặt đứt một chân và đang định ăn thịt một trong hai người đó.”
“Cuối cùng, hôm nay họ đã đến và tìm thấy nơi hắn ta đưa họ xuống tầng hầm, chặt một chân và đã dùng máy xay thịt hoặc thứ gì đó tương tự, rồi ngồi đó, xoay tròn miếng thịt, cố gắng ăn…”
“Hắn ta nổ súng vào họ khi họ đến kiểm tra tình hình. Họ đã giết hắn.”
Sau đó, người ta phát hiện ra rằng người lính này được tìm thấy trong một tầng hầm, nơi anh ta bị cáo buộc đã kéo các thi thể đến.
[The Sun: Desperate Russian troops ‘shooting down their OWN drones to claim battle bonuses’ after horror cannibal claims emerge]
2. Lãnh đạo Pakistan cho biết các nỗ lực làm trung gian hòa giải thỏa thuận hòa bình giữa Mỹ và Iran “vẫn đang tiếp diễn”.
Thủ tướng Pakistan Muhammad Shehbaz Sharif đã nói với các thành viên nội các rằng những nỗ lực của nước này nhằm làm trung gian hòa giải một thỏa thuận giữa Mỹ và Iran để chấm dứt cuộc chiến hiện đang bế tắc và tốn kém “vẫn đang tiếp diễn”.
“Do chiến tranh, hành trình phát triển kinh tế của chúng ta đã bị đình trệ; giá dầu tăng vọt; vô số vấn đề đang chờ đợi chúng ta, nhưng chúng ta sẽ vượt qua được thời điểm khó khăn này một cách thành công”, ông Sharif dự đoán. Ông cùng với một vài nhân vật cao cấp khác của Pakistan đóng vai trò là cầu nối liên lạc chính giữa Washington và Tehran.
Theo một tuyên bố được văn phòng của ông đăng tải trên mạng xã hội, ông Sharif cho biết Thống chế Syed Asim Munir và Ngoại trưởng Thượng Nghị Sĩ Muhammad Ishaq Dar “cũng đang tiếp tục liên lạc” với các đối tác của họ từ Mỹ và Iran.
“ Nhờ những nỗ lực to lớn của chúng tôi, thỏa thuận ngừng bắn đã được gia hạn và vẫn đang tiếp diễn”, ông lưu ý, đề cập đến tuyên bố của Tổng thống Trump về việc gia hạn vô thời hạn, mà nhà lãnh đạo Mỹ cho biết là để cho Iran thêm thời gian trình bày đề xuất hòa bình.
[CBSNews: Pakistani leader says efforts to broker U.S.-Iran peace deal “are still ongoing”]
3. Tưởng rằng cuộc chiến Iraq đã là một sai lầm tệ hại chăng? Iran còn tệ hơn nhiều.
Ivo Daalder, cựu đại sứ Mỹ tại NATO, là nghiên cứu viên cao cấp tại Trung tâm Belfer thuộc Đại học Harvard và là người dẫn chương trình podcast hàng tuần “World Review with Ivo Daalder”. Ông viết chuyên mục “From Across the Pond” cho báo POLITICO.
Giống như nhiều người khác, tôi từng tin rằng quyết định xâm lược Iraq năm 2003 của cựu Tổng thống Mỹ George W. Bush là sai lầm chiến lược lớn nhất mà nước Mỹ từng mắc phải, ít nhất là kể từ sau Chiến tranh Việt Nam.
Cho đến bây giờ thì khác.
Quyết định của Tổng thống Donald Trump tham gia cùng Israel trong cuộc chiến chống Iran là một sai lầm chiến lược còn lớn hơn rất nhiều, và hậu quả chiến lược của nó cũng nghiêm trọng hơn nhiều. Có nhiều lý do dẫn đến điều này, từ tác động tức thời đến khu vực và nền kinh tế toàn cầu đến những hệ lụy lâu dài đối với Nga và Trung Quốc, cũng như những ảnh hưởng tiêu cực đến các liên minh của Mỹ và vị thế toàn cầu của nước này.
Điều đó đã quá rõ ràng rồi — và chúng ta mới chỉ trải qua vài tuần.
Hãy bắt đầu với những điểm tương đồng: Cũng giống như Chiến tranh Iraq, cuộc chiến chống Iran bắt đầu dựa trên giả định rằng chế độ đương nhiệm sẽ nhanh chóng sụp đổ và một chế độ mới, ôn hòa hơn và ít thù địch hơn sẽ lên thay thế. Trong cả hai trường hợp, ý tưởng là loại bỏ mối đe dọa gây bất ổn lớn nhất ở Trung Đông — chế độ của Saddam Hussein trong trường hợp đầu tiên, chế độ độc tài thần quyền ở Tehran trong trường hợp sau — thông qua việc sử dụng lực lượng quân sự một cách nhanh chóng và dứt khoát.
Nhưng trong khi Bush hiểu rằng đánh bại một chế độ cần đến lực lượng mặt đất, dường như Tổng thống Trump chỉ hy vọng rằng sức mạnh không quân là đủ. Kết quả là, chế độ của Hussein sụp đổ nhanh chóng — mặc dù Bush đã đánh giá thấp một cách nghiêm trọng những gì cần thiết để xây dựng lại một Iraq ổn định, chứ chưa nói đến một nền dân chủ, thay thế chế độ đó. Nhưng chính phủ Iran, như chính các quan chức tình báo Mỹ đã làm chứng, “dường như vẫn còn nguyên vẹn” bất chấp việc Israel đã tiêu diệt nhiều nhà lãnh đạo chính trị và an ninh chủ chốt của nước này thông qua các cuộc tấn công có mục tiêu.
Xét trên phạm vi toàn khu vực, sự phán đoán sai lầm của Bush cuối cùng đã góp phần dẫn đến một cuộc nổi dậy quy mô lớn, làm tăng cường ảnh hưởng của Iran ở Iraq và khu vực Trung Đông rộng lớn hơn. Ngược lại, sự tính toán sai lầm của Tổng thống Trump đã duy trì một chế độ mà, ngoài việc bảo đảm sự tồn tại của chính nó, hiện đang tập trung duy nhất vào việc gây ra càng nhiều thiệt hại càng tốt cho Mỹ và các đồng minh của nước này.
Máy bay điều khiển từ xa và hỏa tiễn của Iran đã tấn công Israel và các quốc gia vùng Vịnh, tấn công vào các cơ sở sản xuất năng lượng quan trọng và đóng cửa hiệu quả eo biển Hormuz, nơi chiếm một phần năm lượng dầu khí xuất khẩu của thế giới.
Chưa đầy một tháng trôi qua, thế giới hiện đang chứng kiến sự gián đoạn lớn nhất trong lịch sử ngành dầu khí. Và khi cuộc xung đột leo thang, bao gồm cả cơ sở hạ tầng sản xuất dầu khí, hậu quả kinh tế toàn cầu sẽ ảnh hưởng đến mọi quốc gia trong nhiều tháng, thậm chí nhiều năm tới — ngay cả khi cuộc xung đột sớm kết thúc.
Thiệt hại mà nền kinh tế toàn cầu đã phải gánh chịu còn lớn hơn nhiều so với toàn bộ hậu quả kinh tế của cuộc chiến tranh Iraq.
Nhưng đó chưa phải là tất cả. Về mặt địa chính trị, cuộc chiến giữa Mỹ và Israel với Iran sẽ có tác động sâu rộng hơn nhiều so với cuộc chiến ở Iraq.
Thứ nhất, chính quyền Bush đã dành rất nhiều thời gian và công sức để thuyết phục các đồng minh tham gia và ủng hộ cuộc chiến. Họ không hoàn toàn thành công trong việc này, vì các đồng minh chủ chốt như Đức và Pháp vẫn tiếp tục phản đối chiến tranh. Nhưng họ đã cố gắng.
Ngược lại, Tổng thống Trump thậm chí còn không cố gắng thuyết phục các đồng minh quan trọng nhất của Mỹ. Không chỉ vậy, ông ta thậm chí còn không thông báo cho họ về quyết định của mình. Thế nhưng, khi Iran đáp trả một cách dễ đoán bằng cách đóng cửa eo biển Hormuz, tổng thống Mỹ lại yêu cầu các đồng minh cử hải quân hộ tống các tàu chở dầu – bất chấp việc Hải quân Mỹ cho đến nay vẫn từ chối làm như vậy.
Và mặc dù đúng là cuộc chiến ở Iraq đã để lại những vết sẹo sâu sắc cho nhiều đồng minh của Mỹ - ngay cả những nước tham gia chiến tranh, như Anh - nhưng Iran đã thuyết phục các đồng minh của Mỹ rằng họ không còn có thể dựa vào Mỹ nữa, và Washington hiện là một mối đe dọa thực sự đối với an ninh kinh tế của họ.
Điều đó cũng sẽ có tác động lâu dài, vượt xa bất cứ điều gì mà cuộc chiến ở Iraq đã gây ra.
Cuối cùng, sự thật vẫn là khi Bush quyết định xâm lược Iraq, Nga và Trung Quốc vẫn chỉ là những cường quốc nhỏ trên thế giới. Putin chỉ mới bắt đầu nỗ lực ổn định nền kinh tế và xây dựng lại sức mạnh quân sự của Nga, trong khi Trung Quốc vừa mới gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới và vẫn còn hơn một thập niên nữa mới trở thành siêu cường kinh tế. Nói cách khác, sai lầm của Mỹ ở Iraq xảy ra vào thời điểm mà hậu quả chiến lược đối với cán cân quyền lực toàn cầu vẫn còn có thể kiểm soát được.
Vụ tai tiếng Iran của Tổng thống Trump đang diễn ra vào thời điểm Trung Quốc đang cạnh tranh trực tiếp với Mỹ về quyền lực và ảnh hưởng toàn cầu, và Nga đang tiến hành chiến dịch quân sự lớn nhất ở Âu Châu kể từ khi kết thúc Thế chiến II.
Cả hai bên đều sẽ được hưởng lợi rất nhiều.
Nga là bên thắng cuộc ngắn hạn ở đây. Giá dầu đang tăng, tạo ra hơn 150 triệu đô la thu nhập bổ sung mỗi ngày cho Mạc Tư Khoa để nuôi dưỡng cỗ máy chiến tranh của mình. Mỹ đang nới lỏng các lệnh trừng phạt đối với Nga trong một nỗ lực vô ích nhằm ngăn chặn giá dầu tăng vọt. Trong khi đó, Ukraine phải đối phó với các cuộc tấn công bằng hỏa tiễn và máy bay điều khiển từ xa của Nga mà không có vũ khí phòng thủ tiên tiến hiện đang được sử dụng để bảo vệ Israel và vùng Vịnh.
Trong khi đó, Trung Quốc đang theo dõi việc Mỹ điều chuyển lực lượng quân sự từ khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương sang Trung Đông, nơi họ có thể sẽ đóng quân trong nhiều tháng, thậm chí nhiều năm. Lực lượng này bao gồm một nhóm tác chiến Hàng Không Mẫu Hạm, hệ thống phòng thủ hỏa tiễn tầm cao, gọi tắt là THAAD của Nam Hàn và một lực lượng viễn chinh thủy quân lục chiến của Nhật Bản. Và mặc dù sự gián đoạn nguồn cung dầu khí sẽ là vấn đề ngắn hạn đối với Bắc Kinh, nhưng quá trình chuyển đổi nhanh chóng sang năng lượng tái tạo và sự liên kết chặt chẽ với Nga giàu năng lượng sẽ giúp Trung Quốc tự tin đối mặt với tương lai.
Cả Bush và Tổng thống Trump đều nhậm chức với quyết tâm tránh những cuộc chiến tranh sai lầm của những người tiền nhiệm. Tuy nhiên, cả hai đều lao vào những cuộc phiêu lưu quân sự được thúc đẩy bởi niềm tin mù quáng vào sức mạnh của nước Mỹ.
Nhưng trong khi Mỹ đủ mạnh — và các đối thủ của họ vẫn còn đủ yếu — để bù đắp phần lớn thiệt hại do cuộc chiến của Bush gây ra, thì cuộc chiến đang diễn ra ở Iran ngày nay sẽ để lại một nước Mỹ mất đi phần lớn quyền lực, vị thế và ảnh hưởng toàn cầu, buộc phải đơn độc đối mặt với các đối thủ đang trỗi dậy.
[Politico: Thought Iraq was a blunder? Iran is far worse.]
4. Đề xuất của Iran về eo biển Hormuz
Hôm thứ Hai, Iran đề xuất với Mỹ mở lại eo biển Hormuz và chấm dứt chiến tranh, đồng thời hoãn các cuộc đàm phán về chương trình hạt nhân của mình. Đề xuất này sẽ không buộc Iran phải nhượng bộ về uranium được làm giàu cao, nhưng sẽ cho thêm thời gian để thảo luận về các vấn đề hạt nhân này.
Thư ký báo chí Tòa Bạch Ốc Karoline Leavitt cho biết Tổng thống Trump đã thảo luận về đề xuất của Iran với các cố vấn an ninh quốc gia và rằng Mỹ muốn bảo đảm tự do hàng hải qua eo biển và loại bỏ uranium được làm giàu cao của Iran.
Trước đó, tổng thống Mỹ đã mô tả đề xuất của Iran là “tốt hơn nhiều” so với các đề xuất trước đó nhưng vẫn “chưa đủ”.
Hãng tin Axios đưa tin hôm thứ Hai rằng Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi đã nói với các nhà trung gian hòa giải người Pakistan, Ai Cập, Thổ Nhĩ Kỳ và Qatar trong những ngày gần đây rằng các nhà lãnh đạo Iran vẫn chưa đạt được sự đồng thuận về cách giải quyết các yêu cầu của Mỹ.
Trong đánh giá hôm thứ Hai, Viện Nghiên cứu Chiến tranh cho biết vẫn chưa rõ liệu Tư lệnh Quân đoàn Vệ binh Cách mạng Hồi giáo, Thiếu tướng Ahmad Vahidi và nhóm thân cận của ông, những người chi phối việc ra quyết định ở Iran, có ủng hộ đề xuất mới này hay không.
Viện nghiên cứu có trụ sở tại Washington, DC, viết: “Iran dường như đang cố gắng tận dụng ảnh hưởng của mình đối với eo biển Hormuz để chấm dứt chiến tranh theo cách loại bỏ lệnh phong tỏa của Mỹ đối với các cảng của Iran mà không cần Iran phải nhượng bộ về vấn đề hạt nhân.”
Hôm thứ Ba, Tổng thống Trump đăng trên Truth Social rằng Tehran “vừa thông báo với chúng tôi rằng họ đang trong tình trạng 'sụp đổ'“.
“Họ muốn chúng ta ‘mở cửa eo biển Hormuz’ càng sớm càng tốt, trong khi họ đang cố gắng giải quyết tình hình lãnh đạo của mình (mà tôi tin là họ sẽ làm được!),” ông nói thêm trong bài đăng.
Ngành công nghiệp dầu khí chịu áp lực
Theo phân tích mới nhất từ các chuyên gia về hàng hóa, việc mở rộng phạm vi phong tỏa của Mỹ đang nhắm vào nhiều tàu thuyền hơn có liên quan đến hoạt động thương mại năng lượng bị trừng phạt nặng nề của Iran và gây áp lực rất lớn lên ngành công nghiệp dầu mỏ của nước này nếu muốn duy trì sản lượng.
Dầu thô, nguồn thu chính của Iran, chủ yếu được bốc xếp tại trung tâm xuất khẩu đảo Kharg ở Vịnh Ba Tư và vận chuyển đến các khách hàng, trong đó có khách hàng lớn nhất là Trung Quốc, với các nhà máy lọc dầu cách đó hai tháng đường biển.
Các nhà máy lọc dầu nhỏ ở đông bắc Trung Quốc, được gọi là “nhà máy lọc dầu nhỏ”, sau đó có 60 ngày để thanh toán cho các lô hàng, vì vậy Tehran sẽ tiếp tục nhận tiền từ các tàu chở dầu thô được điều động trước chiến tranh và trước khi Mỹ phong tỏa nhập khẩu và xuất khẩu của nước này.
Tuy nhiên, chính phủ Iran có thể phải đối mặt với sự sụt giảm mạnh nguồn vốn trong những tuần tiếp theo, khi việc không thể xuất khẩu dầu thô vượt qua đường phong tỏa của Mỹ sẽ buộc họ phải lấp đầy tất cả các bể chứa hiện có và gây ra sự chậm lại hoặc ngừng hoạt động của các giếng dầu.
Hôm thứ Hai, các nhà phân tích thị trường dầu mỏ tại Kpler cho biết Công ty Dầu khí Quốc gia Iran, gọi tắt là NNOC thuộc sở hữu nhà nước đã bắt đầu giảm sản lượng, một dấu hiệu cho thấy kho chứa dầu thô của họ đang gần đạt đến dung lượng tối đa.
Theo ước tính lạc quan nhất của Kpler, Iran có thể có đủ khả năng chứa lượng dầu thô sản xuất trong 22 ngày, tương đương 41 triệu thùng, nếu sử dụng tất cả các bể chứa trên đất liền và nổi của mình.
Các nhà phân tích dự đoán sản lượng dầu của Iran sẽ giảm hơn một nửa—từ 2,75 triệu thùng mỗi ngày xuống còn 1,2-1,3 triệu thùng mỗi ngày—vào giữa tháng 5, khiến nước này thiệt hại từ 200 đến 250 triệu đô la mỗi ngày.
“Cho đến nay, lệnh phong tỏa của Mỹ dường như rất hiệu quả. Không có tàu nào chở dầu của Iran có thể thoát khỏi nó. Mặc dù lệnh phong tỏa không làm tê liệt nguồn tài chính của Iran trong ngắn hạn, nhưng nó tiềm ẩn nguy cơ gây ra điều đó trong tương lai nếu được duy trì”, Kpler nói.
Kpler cho biết: “Việc Tehran yêu cầu dỡ bỏ lệnh phong tỏa như một điều kiện để nối lại đàm phán cho thấy họ đang bị tổn thương ở những điểm yếu của mình”.
Hôm Chúa Nhật, ảnh vệ tinh chụp đảo Kharg cho thấy hai tàu chở dầu lớn đang bốc hàng tại bến cảng, và ít nhất tám tàu khác đang chờ để làm điều tương tự. Tổng cộng, chúng có thể đại diện cho khoảng 20 triệu thùng dầu xuất khẩu, nhưng không có gì bảo đảm chúng sẽ đến được đích đến ngay cả khi vượt qua được tuyến phong tỏa của Mỹ.
Cuộc phong tỏa hải quân đối với các cảng của Iran, bắt đầu từ ngày 13 tháng 4, đã được mở rộng ra vùng biển quốc tế ba ngày sau đó khi Bộ Tư lệnh Trung ương Hoa Kỳ tuyên bố lực lượng hải quân của họ sẽ chặn bắt các tàu bị nghi ngờ chở hàng lậu ở bất cứ đâu.
Trong cuộc phong tỏa hiện tại, các tàu chiến thuộc Hạm đội 5 của CENTCOM đang liên lạc vô tuyến với các tàu có liên hệ với Iran và đưa ra cảnh báo yêu cầu dừng lại hoặc quay đầu.
“Hầu hết các tàu đều phản hồi yêu cầu như vậy. Nếu cần thiết, tàu chiến Mỹ có thể sử dụng vũ lực để thực thi lệnh phong tỏa đối với các tàu buôn (Iran) hoặc trung lập nhằm buộc họ tuân thủ… Mối đe dọa sử dụng vũ lực là đủ để ngăn chặn các tàu cố gắng phá vỡ lệnh phong tỏa, và hàng chục tàu đã tuân thủ,” James Kraska, giáo sư luật hàng hải quốc tế tại Học viện Chiến tranh Hải quân Mỹ, nói với Newsweek.
“Có vẻ như Mỹ có đủ lực lượng hải quân để duy trì lệnh phong tỏa vô thời hạn và cũng để tiến hành tuần tra và khám xét nhằm xác định tính chất thù địch của các tàu hoặc hàng hóa trên tàu. Vì hầu hết các tàu dân sự đều tuân thủ, và chi phí bảo hiểm rủi ro chiến tranh làm giảm lượng giao thông, nên lực lượng Mỹ có thể tập trung vào một số ít tàu không tuân thủ,” Kraska nói.
Theo thống kê của Newsweek dựa trên các thông tin công khai và báo cáo, Hải quân Mỹ đã lên tàu hoặc chặn bắt ít nhất 10 tàu chở dầu có liên quan đến hoạt động buôn bán dầu mỏ của Iran. Hải quân cho biết họ đã buộc 38 tàu quay đầu.
[Newsweek: Iran's Strait of Hormuz Proposal]
5. Putin lên tiếng ủng hộ đồng minh “anh hùng” Iran, trong khi Vlad tuyên bố sẽ “làm mọi thứ có thể” để giúp đỡ người bạn thuộc “Trục ma quỷ”.
Tổng thống Nga đã nồng nhiệt chào đón Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi tại St Petersburg – một dấu hiệu cho thấy “Trục ma quỷ” đang ngày càng lớn mạnh.
Theo truyền thông nhà nước Nga, ông nói với đồng minh của mình: “Chúng tôi sẽ làm mọi thứ phục vụ lợi ích của các bạn và lợi ích của tất cả người dân trong khu vực để bảo đảm hòa bình được thiết lập càng sớm càng tốt”.
Ông Putin nói thêm: “Tuần trước tôi nhận được một thông điệp từ Lãnh đạo tối cao của Iran.
“Tôi muốn nhờ ông chuyển lời cảm ơn chân thành nhất của tôi về điều này và xác nhận rằng Nga, cũng như Iran, dự định tiếp tục mối quan hệ chiến lược giữa hai nước.”
Trong khi đó, quan chức Iran đã ca ngợi sự ủng hộ của Putin, đồng thời nói thêm: “Điều này cũng đã được chứng minh cho tất cả mọi người thấy rằng Iran có những người bạn và đồng minh, chẳng hạn như Liên bang Nga, những người luôn sát cánh cùng Iran chính xác trong những thời điểm khó khăn.”
Cuộc gặp này là một trong những cuộc gặp quan trọng nhất kể từ khi thỏa thuận ngừng bắn được tuyên bố giữa Mỹ và Iran vào ngày 8 tháng 4.
Sergey Lavrov, người đồng cấp Nga của Araghchi, mô tả cuộc gặp là “hữu ích” nhưng không tiết lộ nội dung thảo luận.
Nga đã nhiều lần tự nhận mình là bên trung gian hòa giải để xoa dịu căng thẳng ở Trung Đông.
Nước này cũng đã hào phóng đề nghị lưu trữ uranium làm giàu của Iran, một đề xuất nhanh chóng bị Mỹ bác bỏ.
Cả hai chế độ độc tài này đã ký một thỏa thuận toàn diện 20 năm giữa Nga và Iran vào năm ngoái, trong đó bao gồm các điều khoản về hợp tác quốc phòng chặt chẽ hơn và tăng cường quan hệ quân sự giữa hai nước.
Mặc dù Mạc Tư Khoa và Tehran tuyên bố mối quan hệ ngày càng thân thiết của họ không nhằm chống lại các quốc gia khác, nhưng quân đội Nga đã sử dụng rộng rãi máy bay điều khiển từ xa của Iran trong cuộc chiến ở Ukraine.
Nga đang xây dựng hai tổ máy hạt nhân mới tại Bushehr – nơi đặt nhà máy điện hạt nhân duy nhất của Iran – và Iran đã cung cấp cho Nga máy bay điều khiển từ xa Shahed để sử dụng chống lại Ukraine, và Mạc Tư Khoa đã nội địa hóa việc sản xuất loại máy bay này.
Điều này diễn ra trong bối cảnh chế độ Iran tiếp tục siết chặt kiểm soát tuyến đường thủy quan trọng này – khi Washington và Tehran không đạt được bước đột phá nào trong các cuộc đàm phán hòa bình.
Theo các báo cáo, Iran hiện đã đề nghị Ông Donald Trump một thỏa thuận để mở lại eo biển Hormuz và chấm dứt chiến tranh - nhưng cũng tạm gác lại các cuộc đàm phán về tham vọng hạt nhân của họ.
Theo Axios, thỏa thuận được đề xuất sẽ chấm dứt cuộc xung đột gay gắt và mở lại tuyến đường thương mại quan trọng – đồng thời tạo ra một vùng đệm cho chế độ này trong các cuộc đàm phán về uranium được làm giàu cao của họ.
Lực lượng Vệ binh Cách mạng khát máu của Iran đã siết chặt giao thông trên eo biển trong hai tháng qua, làm tắc nghẽn tuyến đường thủy quan trọng thường vận chuyển khoảng một phần năm lượng dầu mỏ của thế giới.
Thế nhưng, chiếc siêu du thuyền trị giá 370 triệu bảng Anh của một tỷ phú người Nga đang bị trừng phạt lại ngang nhiên đi qua eo biển Hormuz đầy bất ổn, tâm điểm của cuộc chiến tranh Iran hôm Chúa Nhật.
Chiếc cung điện nổi, có liên hệ với nhà tài phiệt Alexey Mordashov, đã bí ẩn vượt qua tuyến đường vận chuyển nguy hiểm nhất thế giới, nơi căng thẳng vẫn đang ở mức cao.
Tehran tuyên bố kế hoạch này sẽ giải quyết được một điểm bất đồng quan trọng và cho phép hai bên đạt được hòa bình nhanh hơn.
Nhưng việc chấm dứt xung đột và dỡ bỏ lệnh cấm vận sẽ tước bỏ ảnh hưởng của Tổng thống Trump đối với Iran.
Điều này có thể khiến tổng thống Mỹ có ít quân bài hơn để sử dụng trong bất kỳ cuộc đàm phán nào về việc loại bỏ kho dự trữ uranium làm giàu của Iran.
Theo các quan chức Mỹ, Tổng thống Trump dự kiến sẽ tổ chức một cuộc họp tại Phòng Tình huống về Iran vào thứ Hai cùng với đội ngũ an ninh quốc gia và chính sách đối ngoại hàng đầu của ông.
[The Sun: Putin throws his support behind ‘heroic’ ally Iran as Vlad vows to ‘do everything he can’ to help ‘Axis of Evil’ pal]
6. Lãnh đạo Đức cho biết quan hệ với Tổng thống Trump “vẫn tốt đẹp như mọi khi” sau những lời chỉ trích qua lại.
Thủ tướng Đức Friedrich Merz hôm thứ Tư cho biết mối quan hệ của ông với Tổng thống Trump vẫn “tốt đẹp như mọi khi”, nhưng ông “đã có những nghi ngờ ngay từ đầu về những gì đã bắt đầu với cuộc chiến ở Iran”.
Ông Merz nói: “Chúng ta đang phải gánh chịu những thiệt hại đáng kể ở Đức và Âu Châu do hậu quả của việc đóng cửa eo biển Hormuz chẳng hạn. Về vấn đề đó, tôi kêu gọi cần phải giải quyết xung đột này.”
Hôm thứ Ba, Tổng thống Trump đã chỉ trích ông Merz trên nền tảng Truth Social của mình, nói rằng: “Thủ tướng Đức, Friedrich Merz, nghĩ rằng việc Iran sở hữu vũ khí hạt nhân là điều chấp nhận được. Ông ta không biết mình đang nói gì!”
Tổng thống Trump đang đáp trả những bình luận của ông Merz hôm trước, khi nhà lãnh đạo Đức nói rằng Mỹ đang bị giới lãnh đạo Iran “làm nhục” và chỉ trích điều mà ông gọi là sự thiếu chiến lược của Washington trong cuộc chiến.
[CBSNews: German leader says ties with Trump “as good as ever” after exchange of criticism]
7. Tổng thống Trump nói Vua Charles đồng ý rằng Iran không nên sở hữu vũ khí hạt nhân.
Vào đầu buổi tiệc chiêu đãi cấp nhà nước tại Tòa Bạch Ốc hôm thứ Ba, Tổng thống Trump nói rằng Vua Charles đồng ý với lập trường của Mỹ rằng Iran không nên sở hữu vũ khí hạt nhân.
“Charles còn đồng ý với tôi hơn cả tôi. Chúng ta sẽ không bao giờ để đối thủ đó sở hữu vũ khí hạt nhân. Họ biết điều đó, và hiện tại họ đã nhận thức điều đó một cách rất rõ ràng”, Tổng thống Trump nói sau khi ám chỉ đến cuộc xung đột ở Trung Đông, mà không nêu đích danh Iran.
Nhà vua và Hoàng hậu Camilla đang ở Mỹ để kỷ niệm 250 năm ngày ký Tuyên ngôn Độc lập.
Tại bữa tối, Tổng thống Trump cũng ca ngợi mối quan hệ giữa quốc gia này với Vương quốc Anh, nói rằng hai nước cùng chia sẻ “tinh thần cao thượng và tâm hồn anh hùng”.
Tưởng cũng nên biết thêm: Tính đến đầu năm 2026, sắc lệnh hạt nhân lâu đời do cựu lãnh đạo tối cao Iran Ali Khamenei ban hành – cấm sản xuất và sử dụng vũ khí hạt nhân – được coi là đã hết hiệu lực hoặc đang được xem xét lại sau khi ông qua đời vào ngày 28 tháng 2 năm 2026. Mặc dù sắc lệnh này là nền tảng của chính sách hạt nhân Iran trong hơn hai thập niên, các nhà phân tích cho rằng chính quyền mới dưới thời Mojtaba Khamenei có thể sẽ bãi bỏ nó.
Các khía cạnh chính của lệnh cấm hạt nhân đối với Iran:
Tháng 10 năm 2003, Ayatollah Ali Khamenei đã ban hành một fatwa (sắc lệnh tôn giáo) bằng miệng cấm sản xuất, tích trữ và sử dụng vũ khí hủy diệt hàng loạt, đặc biệt là vũ khí hạt nhân. Sắc lệnh này sau đó đã được chính phủ Iran chính thức viện dẫn tại IAEA năm 2005.
Iran từ trước đến nay luôn coi sắc lệnh tôn giáo này như một cam kết tôn giáo ràng buộc, cấm vũ khí hạt nhân, đồng thời khẳng định chương trình hạt nhân của họ chỉ nhằm mục đích hòa bình.
Sắc lệnh tôn giáo này được sử dụng như một công cụ ngoại giao và là nền tảng cho cam kết không phổ biến vũ khí hạt nhân của Iran, với một số học giả cho rằng đó là phán quyết vĩnh viễn, không thể đảo ngược đối với các loại vũ khí “phá hoại và độc ác”.
Sau cái chết của Ali Khamenei trong một cuộc tấn công phối hợp giữa Mỹ và Israel, các chuyên gia cho rằng hiệu lực ràng buộc của sắc lệnh tôn giáo (fatwa) đã chấm dứt, tạo điều kiện cho sự thay đổi tiềm tàng trong học thuyết hạt nhân của Iran.
[CBSNews: Trump says King Charles agrees Iran shouldn't have nuclear weapon]
8. Cuộc xung đột với Iran đã tiêu tốn 25 tỷ đô la cho đến nay, trong khi ông Hegseth đang bị Quốc hội chất vấn về chiến lược tổng thể.
Theo ước tính của quyền kiểm toán viên Jules Hurst, người đã tiết lộ con số này trong phiên điều trần trước Ủy ban Quân sự Hạ viện hôm thứ Tư, chi phí của cuộc xung đột ở Iran hiện vào khoảng 25 tỷ đô la.
Ông Hurst sẽ xuất hiện cùng với Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth và Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân, Tướng Dan Caine, để thảo luận về yêu cầu ngân sách 1,5 ngàn tỷ đô la của Bộ Quốc phòng. Đây là lần đầu tiên ông Hegseth điều trần công khai trước Quốc hội kể từ tháng 6 năm ngoái, vài tháng trước khi chiến tranh ở Iran bắt đầu.
Các câu hỏi tập trung vào nỗ lực của Ngũ Giác Đài nhằm tăng cường sản xuất các loại vũ khí và tàu chiến quan trọng để răn đe một mối đe dọa như Trung Quốc, và một số đảng viên Dân chủ cho đến nay đã đặt câu hỏi về chiến lược tổng thể của chính quyền Trump đối với Iran, khi các cuộc đàm phán dường như đang bế tắc.
Dân biểu đảng Dân chủ Adam Smith, thành viên cao cấp của ủy ban, cho biết những phát biểu của Tổng thống Trump hồi đầu tháng này rằng Iran đã đồng ý từ bỏ mọi thứ, bao gồm cả chương trình hạt nhân và quyền kiểm soát eo biển Hormuz, đã không được chứng minh là đúng.
“Vì vậy, việc đáp ứng ‘những mong muốn nhất thời’ thực sự không phải là một chiến lược,” Smith nói. “Điều chúng ta cần nghe ngày hôm nay là điều gì sẽ hiệu quả.”
Trong bài phát biểu khai mạc, Hegseth cho biết ông dự đoán sẽ có các câu hỏi về Iran và chỉ trích Quốc hội, nói với ủy ban rằng “kẻ thù lớn nhất mà chúng ta phải đối mặt vào thời điểm này là những lời lẽ liều lĩnh, thiếu năng lực và bi quan của các Dân biểu Dân chủ và một số Dân biểu Cộng hòa, sau hai tháng cầm quyền.”
Ông nói thế hệ của ông vẫn nhớ rõ các cuộc xung đột ở Iraq và Afghanistan kéo dài bao lâu, và đây mới chỉ là hai tháng đầu tiên của “một cuộc chiến sinh tử vì sự an toàn của người dân Mỹ”. Ngay từ đầu cuộc chiến, Tổng thống Trump đã nói rằng nó sẽ chỉ kéo dài khoảng bốn đến sáu tuần.
Trong bài phát biểu khai mạc, chủ tịch ủy ban, Dân biểu đảng Cộng hòa Mike Rogers, lưu ý rằng “lượng dự trữ đạn dược toàn cầu đang ở mức thấp, và chúng ta thiếu khả năng bổ sung nhanh chóng lượng dự trữ.”
Bộ trưởng Chiến tranh Pete Hegseth đã nêu rõ những nỗ lực nhằm khuyến khích ngành công nghiệp tăng cường sản xuất các loại đạn dược thiết yếu, cho biết Bộ Quốc phòng đã xác định được 14 loại đạn dược thiết yếu, bao gồm các hỏa tiễn đánh chặn Patriot và THAAD cũng như các hệ thống hỏa tiễn sau: SM-3, SM-6, AMRAAMS, JASSMS và PrSMS.
[CBSNews: Iran conflict has cost $25 billion so far as Hegseth is questioned by Congress on overall strategy]
9. Lãnh đạo Liên Hiệp Âu Châu cho biết cuộc chiến với Iran đang tiêu tốn của khối 600 triệu đô la mỗi ngày.
Trong khi Iran siết chặt hoạt động vận chuyển thương mại qua eo biển Hormuz, cuộc chiến giữa Mỹ và Israel đang khiến Liên minh Âu Châu tiêu tốn gần 500 triệu euro (600 triệu đô la) mỗi ngày, làm tăng giá xăng dầu và dấy lên lo ngại về tình trạng thiếu nhiên liệu máy bay trong vòng vài tuần tới, Chủ tịch Ủy ban Âu Châu Ursula von der Leyen cảnh báo hôm thứ Tư.
Các nước Liên Hiệp Âu Châu phải tập trung viện trợ năng lượng chủ yếu cho các gia cư và ngành công nghiệp dễ bị tổn thương, nếu không sẽ có nguy cơ lãng phí hàng tỷ euro khi cuộc chiến với Iran ảnh hưởng đến giá dầu và khí đốt, bà von der Leyen nói với các nhà lập pháp Liên Hiệp Âu Châu tại Strasbourg, Pháp.
Bà cho rằng khối thương mại lớn nhất thế giới phải rút kinh nghiệm từ cuộc khủng hoảng nhiên liệu năm 2022 – khi Nga sử dụng sức mạnh năng lượng của mình để chống lại các nước Âu Châu nhằm làm suy yếu sự ủng hộ của họ dành cho Ukraine – để tránh gây thêm tổn hại cho nền kinh tế của các nước này.
Bà nói: “Hơn 350 tỷ euro đã được chi cho các biện pháp không tấn công và điều này đã gây ảnh hưởng rất lớn đến ngân sách của các quốc gia thành viên. Vì vậy, chúng ta đừng lặp lại sai lầm đó nữa, và hãy tập trung hỗ trợ vào những nơi thực sự cần thiết.”
[CBSNews: EU leader says Iran war is costing the bloc $600 million every day]
10. Trong những phát ngôn bị rò rỉ, đại sứ Anh cho biết “quốc gia duy nhất” có “mối quan hệ đặc biệt” với Mỹ “có lẽ là Israel”.
Vào tháng Hai, trước khi Mỹ và Israel phát động cuộc chiến chung chống lại Iran, Đại sứ Anh tại Mỹ, Ngài Christian Turner, cho biết rằng đối với ông, dường như “quốc gia duy nhất” có “mối quan hệ đặc biệt” với Hoa Kỳ “có lẽ là Israel”.
Ông Turner đã đưa ra những nhận xét này trước một nhóm học sinh trung học người Anh đang đến thăm Hoa Kỳ. Tờ Financial Times đã thu được bản ghi âm những bình luận này và đưa tin vào thứ Ba.
Turner cũng nói với các sinh viên rằng ông cho là “phi thường” khi vụ bê bối liên quan đến kẻ phạm tội tình dục quá cố Jeffrey Epstein đã “làm sụp đổ một thành viên cao cấp của hoàng gia [Andrew Mountbatten-Windsor], một đại sứ Anh tại Washington [Peter Mandelson], thậm chí có thể cả thủ tướng [Keir Starmer], vậy mà ở Mỹ, nó hầu như không ảnh hưởng đến ai cả.”
Theo tờ Financial Times, Turner cho biết ông không thích thuật ngữ “mối quan hệ đặc biệt”, do Thủ tướng Winston Churchill đặt ra sau Thế chiến II, để mô tả mối quan hệ Mỹ-Anh, gọi đó là thuật ngữ “khá hoài cổ” và “lạc hậu”.
“Tôi nghĩ có lẽ chỉ có một quốc gia có mối quan hệ đặc biệt với Hoa Kỳ,” ông nói, “và đó có lẽ là Israel.”
CBS News chưa xem xét đoạn ghi âm bài phát biểu của ông, nhưng chính phủ Anh không phủ nhận tính xác thực của chúng.
Trong một tuyên bố với CBS News, Bộ Ngoại giao và Khối Thịnh vượng chung Anh cho biết những phát ngôn của Turner là “những bình luận riêng tư, không chính thức được đưa ra với một nhóm học sinh lớp 12 của Anh đến thăm Mỹ vào đầu tháng Hai. Chúng chắc chắn không phản ánh lập trường của Chính phủ Anh.”
Ông Turner đã nói với các học sinh, phần lớn ở độ tuổi 16 và 17 vào thời điểm đó, rằng mối quan hệ giữa Anh và Mỹ “rất bền chặt”, trích dẫn “lịch sử sâu sắc và sự tương đồng giữa hai nước. Đặc biệt là trong lĩnh vực quốc phòng và an ninh, chúng ta có mối liên hệ mật thiết với nhau.”
Những phát ngôn riêng tư của ông đã được công khai khi Quốc vương Charles III và Hoàng hậu Camila có chuyến thăm cấp nhà nước chính thức tới Hoa Kỳ, được Tổng thống Trump chào đón tại Tòa Bạch Ốc trước bài phát biểu của nhà vua trước phiên họp chung của Quốc hội Hoa Kỳ.
Chuyến thăm của hoàng gia được nhiều người xem là nỗ lực của chính phủ Anh nhằm xoa dịu căng thẳng giữa hai bờ Đại Tây Dương, sau những lời chỉ trích liên tục của Tổng thống Trump đối với Thủ tướng Keir Starmer, người mà nhà lãnh đạo Mỹ cáo buộc đã không ủng hộ nỗ lực chiến tranh chống Iran.
Ông Starmer cũng đang phải đối mặt với những lời kêu gọi từ chức từ các đối thủ chính trị trong nước vì quyết định bổ nhiệm người tiền nhiệm của bà Turner, ông Peter Mandelson - một người bạn của Epstein - vào vị trí đại sứ.
Ông Starmer đã sa thải ông Mandelson - một nhân vật chủ chốt trong chính đảng Lao động của ông từ những năm 1990 - khỏi chức vụ đại sứ vào tháng 9, ngay sau khi những chi tiết về mức độ thân thiết giữa ông ta và Epstein được hé lộ trong các tài liệu tai tiếng được công bố ở Washington.
Tổng thống Trump đã lên tiếng về vấn đề này vào tuần trước, dự đoán rằng ông Starmer có thể “phục hồi” sau vụ bê bối.
[CBSNews: U.K. ambassador, in leaked remarks, said the “one country” with a “special relationship” with the U.S. is “probably Israel”]
11. Tòa Bạch Ốc cho biết lệnh phong tỏa đã mang lại cho Mỹ “đòn bẩy tối đa” đối với Iran.
Hôm thứ Tư, khi được hỏi về việc liệu chính quyền Trump có đang cân nhắc kéo dài lệnh phong tỏa các cảng và tàu thuyền của Iran trong nhiều tháng hay không, bất chấp chi phí cao hơn mà người dân Mỹ phải gánh chịu do cuộc đối đầu ở eo biển Hormuz, Tòa Bạch Ốc đã không phủ nhận khả năng này và khẳng định lệnh phong tỏa đã mang lại cho Mỹ “đòn bẩy tối đa đối với chế độ này”.
Phó thư ký báo chí Tòa Bạch Ốc Anna Kelly cho biết trong một tuyên bố: “Nhờ việc phong tỏa thành công các cảng của Iran, Hoa Kỳ có được đòn bẩy tối đa đối với chế độ này, và Tổng thống sẽ chỉ chấp nhận một thỏa thuận bảo vệ an ninh quốc gia của đất nước chúng ta.”
Một quan chức Tòa Bạch Ốc cho biết hôm thứ Ba rằng, trong các cuộc gặp với các giám đốc điều hành ngành năng lượng để thu thập phản hồi về thị trường năng lượng trong nước và quốc tế, Tổng thống Trump đã thảo luận về các bước có thể thực hiện để tiếp tục phong tỏa trong nhiều tháng nếu cần thiết. Họ cũng thảo luận về cách giảm thiểu tác động của việc siết chặt vận chuyển hàng hóa qua eo biển Hormuz đối với người tiêu dùng Mỹ.
Những ngày gần đây, Iran chỉ cho phép một vài tàu chở dầu đi qua eo biển và đã bắt giữ hai tàu mà nước này cáo buộc vi phạm các quy định hạn chế đối với tuyến đường thủy chiến lược này.
Trong khi đó, quân đội Mỹ cho biết họ đã buộc ít nhất 39 tàu phải quay đầu sau khi chúng cố gắng vào hoặc ra khỏi các cảng của Iran, vi phạm lệnh phong tỏa.
Iran đã từ chối tham gia đàm phán hòa bình trực tiếp với Mỹ chừng nào lệnh phong tỏa các cảng của nước này vẫn còn hiệu lực.
[CBSNews: White House says blockade has given U.S. “maximum leverage” over Iran]
12. Các hãng hàng không giá rẻ của Mỹ đang tìm kiếm hàng tỷ đô la viện trợ từ chính phủ liên bang trong bối cảnh chi phí nhiên liệu tăng cao.
Hiệp hội các hãng hàng không giá rẻ của Mỹ đang yêu cầu chính quyền Trump hỗ trợ 2,5 tỷ đô la để bù đắp chi phí nhiên liệu máy bay tăng cao và giữ giá vé ở mức hợp lý.
Hiệp hội các hãng hàng không giá rẻ cho biết các hãng hàng không nhỏ hơn đang bị ảnh hưởng nặng nề nhất bởi sự tăng vọt của giá nhiên liệu, mặc dù đã vận chuyển hơn 90 triệu hành khách vào năm ngoái.
Hiệp hội cho biết, “sự hỗ trợ tạm thời của chính phủ” sẽ giúp “duy trì sự cạnh tranh quan trọng trong ngành”.
Hiệp hội thương mại này đại diện cho Frontier, Allegiant, Avelo và Sun Country. Một thành viên khác, Spirit Airlines, đang đàm phán riêng với chính phủ Mỹ về một thỏa thuận tài chính tiềm năng nhằm duy trì hoạt động của hãng hàng không đang gặp khó khăn này trong bối cảnh giá nhiên liệu tăng cao sau lần phá sản thứ hai kể từ năm 2024.
Các quan chức Mỹ quen thuộc với các cuộc thảo luận đã nói với CBS News tuần trước rằng chính quyền Trump cũng đang xem xét sử dụng Đạo luật Sản xuất Quốc phòng trong chiến lược cứu vãn hãng hàng không Spirit Airlines.
Đạo luật Sản xuất Quốc phòng là một quyền lực khẩn cấp thường được sử dụng để buộc các công ty tư nhân ưu tiên các hợp đồng của chính phủ và tăng nguồn cung các mặt hàng thiết yếu.
[CBSNews: U.S. budget airlines seek billions in federal aid amid soaring fuel costs]