Camille Dalmas, trong Vatican Insight của tạp chí Aleteia, tường trình rằng: Trong thông điệp nhân Ngày Thế giới của Người nghèo lần thứ 10, Đức Giáo Hoàng Leo XIV cảnh báo về một nền văn hóa kỹ thuật số che giấu sự nghèo đói đằng sau bức màn thờ ơ.



“Người nghèo thời nay là những người bị lãng quên và bị gạt ra ngoài lề xã hội: không chỉ bị cướp mất miếng ăn, mà còn bị tước đoạt cả tiếng nói và khuôn mặt”, Đức Giáo Hoàng Leo XIV nói trong thông điệp nhân Ngày Thế giới của Người nghèo, được công bố vào Chúa nhật, ngày 14 tháng 6 năm 2026.

Lên án một thế giới kỹ thuật số củng cố “bức màn thờ ơ” đối với người nghèo, ngài mời gọi các Kitô hữu “tự xét lương tâm một cách nghiêm túc”. Ngài thách thức họ đảm bảo rằng họ là “dấu hiệu của một Thiên Chúa là nơi nương náu cho người nghèo”, và kêu gọi họ đừng để bị cuốn hút bởi “sự ám ảnh của những người chỉ tích lũy của cải cho riêng mình”.

Ngày Thế giới của Người nghèo rơi vào Chúa nhật thứ 33 Thường niên: năm nay, ngày này rơi vào ngày 15 tháng 11. Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã thiết lập ngày lễ này sau Năm Thánh dành cho những người bị gạt ra ngoài lề xã hội năm 2016, do Hiệp hội Fratello tổ chức trong Năm Lòng Thương Xót. Chủ đề của lần thứ 10 này là “Chúa là nơi nương náu của người nghèo”, được trích từ Thánh vịnh 14.

Người nghèo là những người đầu tiên chịu khổ.

Trong thông điệp của ngài, Đức Giáo Hoàng lưu ý rằng thánh vịnh này mô tả “sự khốn khổ về vật chất và tinh thần chưa từng có” mà dân Israel phải đối diện sau khi Đền thờ ở Giêrusalem bị phá hủy. Văn bản này cho thấy “sự tương phản giữa những người hành động khôn ngoan và những người, mặt khác, sống như thể không có gì vĩ đại hơn chính họ”, ngài giải thích. Ngài chỉ ra rằng loại bất công này vẫn còn phổ biến ngày nay. Nó sinh ra từ “sự tham nhũng kiêu ngạo, vừa đáng tiếc vừa mang tính phân biệt đối xử”.

Đức Giáo Hoàng Leo XIV nhận xét rằng “việc đánh mất cảm giác về sự siêu việt trong cuộc sống hằng ngày không còn là sự phủ nhận lý thuyết về sự hiện hữu của Thiên Chúa nữa.” Thay vào đó, nó “thể hiển hiện ở việc không tính đến lòng tốt và lòng thương xót của Người trong việc theo đuổi công lý bản thân và xã hội.” Ngài than thở rằng người nghèo là những người đầu tiên phải gánh chịu hậu quả, và nói thêm rằng “không phải ngẫu nhiên mà số lượng người nghèo đang gia tăng ở nhiều xã hội.”

Đối với Đức Giáo Hoàng, sự vắng mặt của Thiên Chúa “đặt người này lên trên người kia trong mối quan hệ thống trị và áp bức.” Ngài nhìn thấy ở đây một “luận lý học xúc phạm của lạm dụng và loại trừ” đang hoạt động. Luận lý hộc này là “một luận lý học làm cho người ta bị gạt ra ngoài lề và bị sỉ nhục,” đôi khi ảnh hưởng đến “toàn bộ dân số.”

Thế giới kỹ thuật số chống lại người nghèo

Đức Giáo Hoàng cũng nhận thấy rằng tiếng kêu than của người nghèo ngày nay bị dập tắt bởi “vô số chiến thuật ngày càng tinh vi.” Ngài đặc biệt tập trung vào một “thế giới kỹ thuật số” “làm trầm trọng thêm định kiến chống lại họ” và củng cố “bức màn thờ ơ” xung quanh những khó khăn của họ.

“Người nghèo không còn lựa chọn nào khác ngoài việc kêu cầu Chúa,” Đức Giáo Hoàng Leo XIV nhấn mạnh. Đối với ngài, “nương náu nơi Chúa có nghĩa là tìm được sự bảo vệ đích thực và lâu dài” – một loại bảo vệ mà “người quyền lực không thể đảm bảo và thích chối bỏ.” Thực vậy, người nghèo “có khả năng nhận ra điều gì là thiết yếu hơn những người khác, bởi vì họ sống nhờ những điều thiết yếu.”

Nhắc đến tên tuổi người nghèo

Đức Giáo Hoàng nhắc lại rằng “người nghèo thời nay là những người bị lãng quên và bị gạt ra ngoài lề xã hội.” Họ “không chỉ bị cướp mất bánh mì, mà còn bị cướp mất tiếng nói và khuôn mặt.” Ngài bày tỏ hy vọng rằng họ sẽ gặp được Chúa Kitô, đặc biệt là “nơi những người tự xưng là Kitô hữu.”

“Chúa Giêsu thành Na-da-rét là hồng phúc của Chúa dành cho người nghèo,” ngài nhấn mạnh, đối lập “sự kiên định của Chúa,” thể hiện qua lòng bác ái của con người, với “sự ám ảnh của những người chỉ tích lũy của cải cho riêng mình.”

Đức Giáo Hoàng Leo XIV nhấn mạnh rằng các Kitô hữu và Giáo hội được kêu gọi “trở nên nghèo khó và là nơi nương náu cho người nghèo.” Đức Giáo Hoàng nhấn mạnh rằng cộng đồng Công Giáo “không thể thờ ơ với nhiều người đang đứng trước cửa nhà mình nhưng lại vô hình đối với những người đang bị giam cầm trong chính bức tường của họ”.

Nhân Ngày Thế giới dành cho người nghèo, Đức Giáo Hoàng mời gọi các tín hữu “tự xét lương tâm một cách nghiêm túc” để xem liệu họ có thực sự là “dấu hiệu của một Thiên Chúa là nơi nương náu cho người nghèo” hay không. Ngài yêu cầu họ suy gẫm về sự nghèo khó của chính mình và liệu họ có thích sự nghèo khó hơn “sự giàu có bất chính” hay không. Ngài cũng kêu gọi họ đến với người nghèo, “trải nghiệm sự bị gạt ra ngoài lề xã hội của họ”.

“Chúng ta có lắng nghe suy nghĩ của họ và chia sẻ hy vọng của họ không?”, Ngài hỏi. “Chúng ta có gọi tên họ với sự dịu dàng thần thiêng không?”, Đức Giáo Hoàng lưu ý rằng chính người nghèo thường “trở thành nơi nương náu cho người khác”, bởi vì “kinh nghiệm về sự nghèo khó khiến họ đặc biệt nhạy cảm với tình liên đới được đổi mới”.

Gương mẫu của Thánh Phanxicô là “có thể thực hiện được, ngay cả ngày nay”

Tóm lại, Đức Giáo Hoàng nhắc đến lễ kỷ niệm 800 năm ngày mất của Thánh Phanxicô Assisi, người đã qua đời vào ngày 3 tháng 10 năm 1226. Ngài kể lại cách vị Thánh nghèo khó đã từ bỏ mọi thứ, thậm chí cả quần áo, để đón nhận sự nghèo khó và sống giữa những người nghèo với một “tinh thần vui vẻ”.

“Chúng ta muốn làm chứng rằng, ngay cả ngày nay, vẫn có thể trải nghiệm niềm vui tương tự bằng cách đặt mình vào vị trí của người nghèo và lắng nghe họ thay vì chỉ nói về họ”, ngài nói.

Thông điệp của Đức Giáo Hoàng được ký vào thứ Bảy, ngày 13 tháng 6. Ngày này là ngày tưởng niệm Thánh Antôn thành Padua, vị thánh bổn mạng của người nghèo và là môn đệ của Thánh Phanxicô.